CHÀO MỪNG CÁC BẠN ĐẾN VỚI WEBSITE CÂU LẠC BỘ NGƯỜI ĐIẾC. KÍNH CHÚC QUƯ KHÁCH NĂM MỚI AN KHANG THỊNH VƯỢNG
 
TRANG CHỦ GIỚI THIỆU SƠ ĐỒ TỔ CHỨC HỘI VIÊN NGÔN NGỮ KƯ HIỆU TỔ CHỨC LIÊN HỆ
HOẠT ĐỘNG CÂU LẠC BỘ
 
 
HOẠT ĐỘNG XĂ HỘI
Hội thảo “Tiếng nói của thế giới im lặng”



“Tiếng nói của thế giới im lặng”


Một lần khi chị Vơ Thị Hoàng Yến (giám đốc chương tŕnh khuyết tật và phát triển thuộc trường đại học Mở Bán công thành phố) gặp một người khiếm thính, hỏi tên ǵ họ không biết, và cũng không thể viết ra giấy v́ … không biết chữ, cũng có người “thủ sẵn” giấy khai sinh ch́a ra khi được hỏi. Những người không biết viết đă vậy, những người biết viết cũng gặp nhiều khó khăn trong cuộc sống, bởi họ chỉ có thể giao tiếp được với những người biết được ngôn ngữ kư hiệu của ḿnh. Tại Hội thảo “Tiếng nói của thế giới im lặng” do DRD tổ chức sáng 7-10 vừa qua, có gần 200 người tham dự, mỗi người đều “ẩn chứa” những khát khao, những ước mong giản đơn trong cuộc sống thường nhật.

Nỗi niềm trong “thế giới im lặng”

Tham dự hội thảo Chị Dương Phương Hạnh xinh xắn trong bộ đồ vét đen và đôi giày nhung, miệng luôn nở nụ cười và nói chuyện với bạn bè. Nh́n vẻ bề ngoài khó ai có thể biết chị là người khiếm thính. Cơn sốt lúc 6 tuổi làm cho chị không c̣n nghe thấy rơ, tai trái điếc hẳn, tai phải chỉ nghe loáng thoáng. Vậy mà chị là người giỏi ngoại ngữ, trúng tuyển vào khoa hóa của Trường Đại học Bách Khoa TP.HCM và tốt nghiệp đại học loại khá. Ra trường, ban đầu chị say mê nghiên cứu trong pḥng thí nghiệm, sau đó làm dịch thuật cho công ty tư vấn du học Á Âu và hiện nay làm điều phối nhóm khiếm thính của DRD. Hỏi về phương pháp học tập, chị cười giải thích: “Tôi chỉ có phương pháp duy nhất là nh́n cấu h́nh môi, nên suốt thời gian đi học tôi luôn “dành” ngồi bàn thứ nhất. Nhưng khi lên đại học th́ tôi gặp khó khăn v́ giảng viên thường dùng micro nên tôi không nh́n được, chẳng có cách nào khác là tôi đành mượn tập của bạn để chép bài và tôi đă cố gắng hết sức. Tôi luôn ư thức được một điều: “khuyết tật th́ không thể thay đổi, nhưng việc học đă làm cho tôi thay đổi”.

Không như chị Phương Hạnh, Bà Lê Thu Sương lại bị sốt cao năm 32 tuổi, nhưng cơn sốt đó đă cướp đi giọng nói của bà khi đang là cô giáo của trường mầm non Sao Vàng ở quận 4: “Khi mới bị bệnh tôi rất buồn, có cảm giác bị gia đ́nh bỏ rơi, chỉ có thể giao tiếp với gia đ́nh bằng chữ viết. Nhưng tôi đă may mắn được một bác sĩ người Mỹ cho tôi một chiếc máy trợ âm, nên tôi lại có thể giao tiếp được bằng lời nói”. Với những kiến thức về ngôn ngữ kư hiệu đă được học ở trường Hy Vọng, bà xin làm giáo viên dạy ngôn ngữ kư hiệu cho người khiếm thính tại đây. Bà tâm sự: “Thấy nhiều người khiếm thính lớn tuổi không được đi học, không biết giao tiếp, không có việc làm, tôi chỉ mong cho họ có điều kiện học tập, có điều kiện làm việc và ḥa nhập cho cuộc đời bớt khổ”.

Một hoàn cảnh khác là chị Hồ Thị Dứt, sinh ra trong gia đ́nh rất nghèo có 14 anh chị em, trong đó có 4 người không nghe được. V́ hoàn cảnh gia đ́nh, chị không được đi học và phải kiếm sống với đủ thứ nghề: thợ hồ, thợ dệt, vá xe… Nhưng điều làm chị cảm thấy buồn chán nhất là không thể giao tiếp với bất cứ ai: “Ở nhà đă vậy, ngay cả những bạn làm chung cũng không hiểu tôi, hồi đó tôi lại không biết chữ nên chẳng biết phải làm sao…”. Cũng kể từ đó, chị khao khát được học chữ bằng mọi cách. Đầu tiên, chị cố gắng học từ mọi người xung quanh, sau đó chị tham gia vào câu lạc bộ khiếm thính để học hỏi thêm. Hiện tại, chị đang làm việc trong một cơ sở sản xuất đồ trang sức, kết cườm với tiền công 25.000/ngày. Hỏi chị mong ước điều ǵ cho ḿnh, th́ chị bảo: “Mong ước duy nhất của tôi là tất cả những người khiếm thính đều được đến trường để được biết chữ.”

Em Nguyễn Hoàng Lâm quê Hà Nội, hiện là học sinh lớp 12 của dự án “Giáo dục trung học – đại học cho người điếc Việt Nam” (Đồng Nai) đang băn khoăn “không biết ḿnh sẽ thi vào đại học sẽ khó khăn như thế nào?”. Tại hội thảo, Lâm nói lên những thiệt tḥi mà cộng đồng người điếc phải gánh chịu như khó xin việc làm, không được hưởng lợi từ các dịch vụ xă hội, gặp nhiều khó khăn nhiều học tập, giao tiếp và nhân cách không được tôn trọng, kể cả trong gia đ́nh. Lâm kể: “Có khi xem ti vi ở nhà, có những chỗ không hiểu, em thắc mắc th́ bị người nhà làm ngơ, hoặc có những đoạn không có phụ đề khiến em không hiểu được ǵ hết.”

Em Nguyễn Trần Thủy Tiên, 23 tuổi, hiện là sinh viên năm 2, ngành Lập tŕnh viên Trường Đại học Dân lập Lạc Hồng (Đồng Nai) cũng là cựu học sinh của dự án trên cho biết, trong gia đ́nh chỉ có ḿnh em bị khiếm thính, nên việc giao tiếp chủ yếu bằng chữ viết và nh́n cấu h́nh môi. Trước đây em học ở trường Hy Vọng quận B́nh Thạnh và thường ra dấu bằng tay khi nói chuyện với bạn bè, nhưng cô giáo giải thích rằng các em sử dụng tay ra dấu là việc làm xấu sẽ bị người ta cười, chỉ được nh́n cấu h́nh môi khiến em gặp khó khăn nhưng em phải cố gắng chịu đựng. Từ 1990 đến gần 2000, em chỉ học hết cấp 1. Đó là một thời gian dài mà bản thân em cảm thấy rất khó và chán, trong khi những người b́nh thường đă học lên cấp 2, cấp 3. Từ năm 2000, em được theo học miễn phí tại dự án “Giáo dục trung học – đại học cho người điếc Việt Nam”. Nhưng cho đến khi vào đại học th́ em lại gặp nhiều khó khăn trong học tập. Và điều làm cho Tiên buồn nhất là không duy tŕ được kết quả học tập như trước. Từ lớp 1 đến lớp 12 em luôn đạt danh hiệu học sinh xuất sắc, nhưng kết quả của năm học đầu tiên của bậc đại học em chỉ đạt kết quả trung b́nh: “Trước đây học chung với các bạn điếc th́ chỗ nào không hiểu là chúng em họp nhóm trao đổi, thảo luận để giải quyết, nhưng khi đại học th́ không được, trong khi giáo viên dạy nói rất nhiều và rất lâu nên người thông dịch không đủ thời gian dịch kịp cho em. Khi không có người thông dịch, em thường ghi âm lại rồi về nhờ giáo viên dịch lại nhưng cũng không nghe được v́ môi trường quá ồn. Phần lớn giáo viên nói rất nhiều mà không có ví dụ minh họa nên rất khó hiểu. Trước đây khi học ở các lớp dưới, chỗ nào không hiểu th́ em được giáo viên giải thích, nhưng bây giờ nếu em muốn hỏi th́ cũng không có cơ hội. Riêng phần học luyện nghe nói của môn anh văn em cũng thường ngáp hoặc ngồi nh́n… Những khó khăn trong việc học em không biết làm thế nào để thay đổi nó. Em mong ước những giáo viên dạy ở đại học quan tâm đến nhu cầu của em hơn một chút để giúp em học tốt hơn. Em cũng muốn xin Bộ Giáo dục và đào tạo mở lớp dành riêng cho những người câm điếc hoặc mở trường cao đẳng, đại học dành cho người câm điếc. Và sau khi tốt nghiệp, chúng em hy vọng sẽ được các trường dạy cho người điếc chấp nhận cho chúng em vào làm việc để chúng em có cơ hội phục vụ cho những người đồng cảnh ngộ với ḿnh”.

Kiến nghị của “người đồng hành”

Ông Nguyễn Thành Vinh, 50 tuổi, ngụ p.3, G̣ Vấp là phụ huynh của một học sinh thuộc dự án thừa nhận: “Tuy là cha mẹ nhưng bao nhiêu năm qua vợ chồng tôi không chịu khó t́m hiểu ngôn ngữ kư hiệu để giao tiếp và hiểu con hơn. Tôi cảm thấy ḿnh có tội chứ không phải có lỗi với con. Từ nay chúng tôi sẽ dành thời gian t́m hiểu và học ngôn ngữ kư hiệu, nhưng chúng tôi cần có sự hỗ trợ giáo tŕnh thống nhất của các trường để thuận tiện trong việc học hỏi”. Tại hội thảo, Ông Vinh cũng bày tỏ niềm mong ước hệ thống kênh truyền h́nh thiết kế phụ đề ngôn ngữ kư hiệu hỗ trợ cho người khiếm thính giống như một số chương tŕnh truyền h́nh nước ngoài.


Các tham dự viên trao đổi tại hội thảo

Cô Trần Thị Ngời, Hiệu trưởng Trường Khuyết tật Thính giác Hy Vọng 1 xúc động khi chứng kiến học sinh của cô bây giờ đă lớn, dạn dĩ phát biểu, múa duyên dáng trên sân khấu. Cách đây 20 năm, cô cùng một số người có tâm huyết đă mở lớp dạy cho người khiếm thính đầu tiên tại TP.HCM, nhưng trường của cô chỉ “lo” cho các em từ lớp mẫu giáo đến lớp 6. Sau đó các em được tiếp tục theo học tại Dự án “Giáo dục trung học và đại học cho người điếc Việt Nam”. Điều làm cô vui mừng hơn nữa là học tṛ cũ của cô có em đă vào đại học. Cô Ngời khẳng định: “Người điếc cũng có thể làm được nhiều thứ. Người điếc ở Việt Nam cần có, nên có chương tŕnh riêng như ở nước ngoài. Thực tế, ở nhiều nơi trên thế giới có hệ thống trường cho người điếc, ở một số khoa có thông dịch hỗ trợ cho những sinh viên khiếm thính, hoặc một trường ở Pháp có những giáo viên khiếm thính. Hy vọng với sự hỗ trợ của các đơn vị, cơ quan hữu quan, th́ 10 năm nữa, các em sẽ là những người có thể vào học ở đại học và làm được những nghề như những người b́nh thường”.

Thạc sĩ Nguyễn Thị Ḥa, đồng giám đốc dự án “Giáo dục trung học – đại học cho người điếc Việt Nam” cho biết, hiện nay dự án và một số phụ huynh cũng như các giáo viên ở các trường tại TP.HCM đang vận động nguồn tài trợ, về phía dự án đă gửi đơn lên Bộ Giáo dục - đào tạo để xin được mở lớp đào tạo cao đẳng – đại học sư phạm cho các học sinh khiếm thính. Cô Ḥa nhấn mạnh: “Tôi cũng hy vọng trong tương lai gần, lớp học đó sẽ được thành lập thông qua sự phê duyệt của bộ giáo dục và đào tạo. Thực tế Bộ GD – ĐT cũng quan tâm đến dự án này, đă đến tham quan dự án và công nhận việc làm của chúng tôi. Mong rằng một dự án như thế cũng sẽ được mở tại Hà Nội, mở rộng ra cho nhiều người biết và có cơ hội học tập. Bản thân chúng tôi là người làm việc trong lĩnh vực giáo dục này, chúng tôi cũng nhận ra nhu cầu học tập của người điếc là rất nhiều và thực tế họ có khả năng học tập. Càng làm việc lâu trong ngành nghề này, tôi tin rằng các em có được những khả năng cũng giống như những người b́nh thường, nếu như được trang bị, được cung cấp cơ hội đúng, đủ và tốt th́ các em sẽ được phát triển tốt”

Tiến sĩ James Clyde Woodward, JR, đồng giám đốc dự án, sau hơn 30 năm đồng hành cũng khẳng định: “Cơ hội học tập và làm việc của người nghe và người điếc chỉ khác nhau về ngôn ngữ. Nếu các bạn muốn cho cộng đồng của người điếc ngang bằng cộng đồng người nghe th́ điều quan trọng các bạn hăy tin rằng: sinh ra là một người nghe hay sinh ra là một người điếc th́ không thành vấn đề ǵ, mà quan trọng là nếu ngôn ngữ của cộng đồng người điếc tại Việt Nam được công nhận, được sử dụng rộng răi th́ cơ hội cân bằng giữa người nghe và người điếc là có thể”.

Kết thúc hội thảo, chị Hoàng Yến nói như ao ước: “Hy vọng buổi hội thảo hôm nay giúp cho cộng đồng người nghe sẽ mở rộng ḷng ḿnh ra hơn nữa, để lắng nghe tâm tư của các bạn khiếm thính, để hiểu những nhu cầu, bức xúc, khao khát cống hiến xă hội của các bạn. Và một khi cộng đồng người nghe chịu mở ḷng ra hơn một chút nữa, th́ có lẽ họ sẽ không trở thành thế giới im lặng như bấy lâu nay”.

Bích Vân

[Trở về trang trước]  [Danh mục chính]
Tin tức khác
 
Số người truy cập: 398244
CÂU LẠC BỘ VĂN HÓA NGƯỜI ĐIẾC TP. HCM
Địa chỉ: 108 Lý Chính Thắng, P. 8, Q. 3, TP. HCM
Email: deafcchcmc@yahoo.com.vn    Website: http://www.deafcchcmc.org
Copyright © 2009 by Deaf Culture Club. Thiết kế web bởi Trang Web Vàng